Đôi Mắt Và Niềm Ray Rứt

Đôi Mắt Và Niềm Ray Rứt

  Đôi Mắt Và Niềm Ray Rứt Đôi mắt ửng sầu, thả giọt rơi Đăm đăm nhìn thẳng hướng vào tôi Giống như căm hận hay hờn trách Kẻ khảy đàn ngân một sớm…Rồi! Ngoảnh mặt âm thầm thẳng bước

Nỗi Niềm Dưới Đêm Đơn

Nỗi Niềm Dưới Đêm Đơn

  Nỗi Niềm Dưới Đêm Đơn Cảm thấy trong lòng như xót đau Tình thơ, ý sống có làm sao? Mà nay bảng lảng chiều thu nhạt Lất phất đong đưa lá xạc xào! Thủ thỉ tim tình ngân sóng

Day Dứt …..

Day Dứt …..

  Day Dứt ….. Lặng lẽ thời gian thắm thoát nhanh Vầng trăng nửa khuyết tự bao lần Đêm đêm gió rít như than thở Kẻ ở, người đi, cảnh dở dang! Anh đến làm chi để nhớ thương Nụ

Hỡi Chàng Thi Sĩ Đa Buồn!

Hỡi Chàng Thi Sĩ Đa Buồn!

  Hỡi Chàng Thi Sĩ Đa Buồn!Hỡi chàng thi sĩ đa buồn Sao anh ngồi cạnh ven đường, ngẩn ngơ Đâu rồi lai láng vần thơ Đâu rồi năm tháng vịn rờ gió trăng?… Thì ra chiếc bóng của nàng

Còn Gì Dưới Bóng Hoàng Hôn

Còn Gì Dưới Bóng Hoàng Hôn

  Còn Gì Dưới Bóng Hoàng Hôn Còn gì dưới bóng hoàng hôn Mở ra nẻo sáng cho hồn của ta Khỏi buồn nhịp đập ngân nga Giữa hàng ủ rũ, bên hoa héo mòn! Còn gì dưới bóng hoàng

Cảm Thương

Cảm Thương

  Cảm ThươngMang khắc khoải héo gầy sương phụ Chuỗi năm dài lá rũ, trăng tan Từng đêm lặng lẽ mơ màng Nhẹ trôi lờ lững, sắc vàng chìm sâu! Niềm ảm đạm làm sao tả xiết Khi đáy lòng