Cảm Thương

Cảm Thương

 


Cảm Thương
Mang khắc khoải héo gầy sương phụ
Chuỗi năm dài lá rũ, trăng tan
Từng đêm lặng lẽ mơ màng
Nhẹ trôi lờ lững, sắc vàng chìm sâu!

Niềm ảm đạm làm sao tả xiết
Khi đáy lòng tha thiết yêu đương
Vậy mà rơi cảnh đoạn trường
Trời ơi! bến lở, con đường lạc đi!

Đến bây giờ còn gì để nói
Mảnh cuộc đời phơi phới ngày xưa
Hết rồi sau chuyến đò đưa
Và khi tim hiểu, cũng vừa nát hương

Lạnh lẽo lắm, thu buồn quạnh quẽ
Dõi canh thâu, bóng xế, hoài ai
Vần thơ thả mộng trời bay
Mong đâu gió hỡi, lòng nầy khát khao..

Em chốn ấy héo sầu vọng tưởng
Tôi nơi nầy cũng vướng mờ đêm
Năm dài cũng nghẹn con tim
Dòng sông, thao thức, biết tìm nơi đâu!

Ôm theo thắt, hanh hao, vàng võ
Thả cô đơn, nhung nhớ ánh tàn
Đìu hiu ngắm áng mây ngàn
Thức thao, trăn trở, lang thang cánh hồn…

Duyên bèo giạt giờ đây gặp gỡ
Như trở về cái thuở đầu xuân
Thời gian phôi nhạt bâng khuâng
Niềm thương, nỗi ái xoa dần vết đau!

Nguyễn Thành Sáng

Hình ảnh có liên quan

Author

admin

admin

Hoàng tử thotinh

Related

Comments

No Comments Yet!

You can be first to comment this post!

Post Reply