Chỉ Chút Nữa Thôi Lại Quá Tầm

Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 61 Images?q=tbn:ANd9GcR3b80BH1hNt-VJ5XZDpij_FW6RZmbUOZBmfQcE_Q6PpsAVu6GO5w

Chỉ Chút Nữa Thôi
Lại Quá Tầm

Chỉ chút nữa thôi, chẳng có gì
Rủi ro phủ chụp đến người đi
Thì trăng đâu vỡ, tình đâu chết
Khiến mãi lòng ta nghẹn nhớ về…

Chỉ chút nữa thôi, chẳng thể nào
Trọn đời héo hắt bởi niềm đau
Cứ đeo đẳng bám theo ngày tháng
Níu ghịt hồn em đáy mạch sầu

Chỉ chút nữa thôi, chốn cuộc đời
Có nào em bị lạc chơi vơi
Khó khăn, vất vả, từng hai buổi
Tần tảo, cần lao suốt khoảng thời

Chỉ chút nữa thôi, chẳng lạnh lùng
Đẩy em văng xuống giữa mênh mông
Lênh đênh, chới với theo làn sóng
Buốt lạnh đờ thân quyện hãi hùng

Chỉ chút nữa thôi, khỏi một chiều
Đôi mình đối diện, nỗi buồn hiu
Dòng châu tức tưởi rơi tầm tã
Khi hiểu vì sao rụng cánh diều!…

Anh sẽ đủ tiền, lễ cưới em
Chỉ hồng kết chặt mối lương duyên
Thì đâu có cảnh giờ đây phải
Muốn gọi mình ơi!…Chẳng thể mình!

Cái “chút nữa thôi” quá khỏi tầm
Để hoài vương vấn mảnh trăng thanh
Rồi nay dưới bóng hoàng hôn đổ
Gặp lại, trào dâng…cũng đoạn đành!…


6/12/2017
Nguyễn Thành Sáng

Author

nguyenthanhsang

nguyenthanhsang

TKhóc Mẹ Sáng nay Mẹ đã bỏ đi rồi Vĩnh biệt dương trần, thả giấc trôi Trả lại cuộc đời muôn khổ lụy Nỗi buồn góa phụ cánh hồn tơi! Bốn mươi hai tuổi chít khăn tang Cuốn vạn cung sầu ghịt níu thân Thảm thiết khóc chồng, về cát bụi Chơi vơi liễu héo đỡ hồn

Related

Comments

No Comments Yet!

You can be first to comment this post!

Post Reply