Giữ Lại Đi Anh Để Có Mà…

Thơ Nguyễn Thành Sáng - Page 59 Images?q=tbn:ANd9GcTUIBCVa7ZGQEe4tMRdoorvyTUEPWfc-VUaquJnQdyyKVZWx35W

Giữ Lại Đi Anh Để Có Mà…

Sao anh lại muốn trả cho em
Mật ngọt yêu đương của thuở nào
Suốt cả khoảng dài ta cạn chén
Đậm đà, ngây ngất dưới trăng sao!

Sao anh lại muốn đốt vùi đi
Lóng lánh trong veo dãy ánh thề
Từng tỏa khung trời gieo ý mộng
Lâng lâng, dào dạt phả bờ mi

Và sao anh lại muốn phôi phai
Giũ sạch con tim chuỗi tháng ngày
Ôm ấp, nâng niu ngàn nhịp đập
Êm đềm, rung cảm nhớ về ai

Nào của riêng em mà phải trả
Nào em đòi lấy lại đâu anh
Duyên tình tan vỡ đành cam chịu
Tất cả còn kia hãy cất dành!

Cho mảnh trăng xưa khỏi tủi hờn
Ẩn mình thu bóng khuất đầu non
Cho cơn gió thoảng đừng ngưng thổi
Rải rác lá vàng cản bước chân

Giờ đây em đã có chồng rồi
Hai nẻo cuộc đời đứa mỗi nơi
Khúc nhạc du dương thời dĩ vãng
Trở thành loãng tiếng lạc chơi vơi

Thôi thì kỷ niệm của năm xưa
Giữ lại đi anh để có mà
Những tối đêm đen, chiều nắng xế…
Cánh hồn bậu bạn ở trong ta!

28/11/2017
Nguyễn Thành Sáng

Author

nguyenthanhsang

nguyenthanhsang

TKhóc Mẹ Sáng nay Mẹ đã bỏ đi rồi Vĩnh biệt dương trần, thả giấc trôi Trả lại cuộc đời muôn khổ lụy Nỗi buồn góa phụ cánh hồn tơi! Bốn mươi hai tuổi chít khăn tang Cuốn vạn cung sầu ghịt níu thân Thảm thiết khóc chồng, về cát bụi Chơi vơi liễu héo đỡ hồn

Related

Comments

No Comments Yet!

You can be first to comment this post!

Post Reply